1.

 

Người với ta ..ừ cứ mãi xa nhau
Để ta cứ mong ở một điều không thật …
Theo năm tháng nỗi buồn ta chồng chất
Chạm mây trời …và chạm cả hồn ai ….!
2.
Vỗ vào bờ cát lặng câm
Là con sóng mấy ngàn năm bạc đầu
Vỗ vào cõi nhớ đêm sâu
Là em với chút tình đầu phù du
3.
Bất chợt người đến, rồi người đi
Bất chợt nhận ra ta được gì?
Được chăng là tiễn một người nữa
Xa cách ngàn trùng, mộng vu quy…
4.
Có đôi khi gục đầu trên trang vỡ…
Bút vô tình lạc lối viết tên ai…
Sáng lên lớp nhìn bài vẫn chưa thuộc…
Mà tên ai không học vẫn nhớ hoài..
5.
Thôi không mộng nữa chuyện ngày sau!
Mộng mơ, mơ mộng chỉ thêm đau
Người ở bên đó,xa vời vợi
Biết đến kiếp nào ta gặp nhau?…
6.
Giờ có một người ở nơi xa
Mơ nhiều mộng lắm cũng chỉ là…
Trời thêm nặng hạt, mưa mưa mãi
Khắc khoải mong chờ, nhớ người ta…
7.
Để buồn theo tiếng gọi người.
Những chiều xa thẳm ngập trời nhớ thương
Thôi đừng thắp nữa hoài mong
Biết ngày xưa đó còn không.. một Người!?
8.
Mỹ nhân thiên hạ nhiều vô kể,
Thử hỏi tri âm có mấy người?
9.
Đơn thân độc kiếm dọc giang hồ
Hận đời vô đối chỉ mình ta
Bình minh vung kiếm thiên long phục
Hoàng hôn tắm máu đỉnh quang minh
Tiêu Dao chưa đánh đã hàng phục
Tinh túc độc dược chỉ hại thân
Thiên sơn chỉ khóc mà ôm hận
Cái Bang khi đến chẳng còn ai
Vung chân đạp đổ Nga mi đỉnh
Lắc đầu thiếu lâm chẳng bằng ai
Trăng lên qua núi võ đang hỏi
Giang hồ vô đối chỉ mình ta
Huyền thiết vung lên vượt Long tuyền
Mộc kiếm thắng kim chẳng lạ thường
Đánh khắp thiên hạ không đối thủ
Cầu bại 1 lần chẳng ai cho
Cô độc một mình cùng với gió
Làm bạn cùng trăng quên tháng ngày
Thôi đành chôn kiếm trong thâm cốc
Để trăm năm sau kẻ hữu duyên
10.
Chập chờn gío cuốn.. về đâu
Để ta trả nốt giọt sầu cho ..ai.
Tìm nhau thắp ánh sao mai
Tìm trong tờ mộng, Tìm ngoài bến mê.
11.
Khúc Tiếu ngạo, khúc tri âm
Người tiếu ngạo, người tri kỷ
Thân xác màu mây chẳng thiết
12.
Danh lợi màu nắng hư vô
Tâm này ai hiểu tựa hồ
Sống làm bằng hữu, chết làm cố nhân…
13.
Nhìn quanh đôi lứa tay trong tay
Cô độc ta nâng chén rượu đầy
Người nóng nhưng sao lòng lạnh quá !
Lấy ai sưởi ấm trái tim này ?
14.
Bến cô liêu chờ người cô độc
Ta cô độc ta đến chốn cô liêu
Chốn cô liêu nơi nước mắt vô hình
Tồn tại đấy nhưng chẳng nhìn thấy được
Nỗi cô đơn còn hằn sâu tâm trí
Đợi chờ ai xóa bỏ nỗi cô đơn
Hẻm cô tịch hang dài hốc núi sâu
Ai cố nhân, ai níu giữ hồn này?
15.
Một ngày hạnh phúc đi xa
Chỉ còn sót lại cánh hoa úa tàn
Đâu ngờ tình sớm đi hoang
Trăm năm còn lại bẽ bàng đời nhau..
16.
Mây trắng nganh trời bay vẩn vơ
Đời anh lưu lạc từ bao giờ ?
Đi…đi…đi mãi nơi vô định
Tìm cái phi thường, cái ước mơ
17.
Cô tịch,hiên ngang giữa đất trời
Dõi mắt nhìn theo sóng ngoài khơi
Mộc kiếm ngả nghiêng theo gió thổi
Tâm tĩnh như sơn, trí cao vời.
Đả biến thiên hạ vô địch thủ
Sạch giang hồ diệt lũ tà gian
Mơ một ngày thu kiếm về chống đỡ
Trăm năm bạc tóc, mộng chưa tàn.
Đành ôm hận tìm hoang sơn trú ẩn
Lập mộ phần chôn kiếm dưới hang sâu
Tứ kiếm vang danh nay đã tận
Nuôi Thần Điêu cho vợi bớt nỗi sầu.
18.
 Thời tráng niên sử thanh Cương kiếm
Cứng rắn vô song, sắc bén phi thường
Lấp loáng ánh thanh quang phản chiếu
Cùng quần hùng,hảo hán tranh cường.
Tử Vi kiếm dụng thời biến hóa
Mềm mại,dẻo dai tựa linh xà
Tuổi ba mươi,tính còn hiếu thắng
Đả thương nghĩa sỹ,hận chưa qua.
Trọng kiếm thô sơ không mài dũa
Huyền thiết rèn nên thủa tung hoành
Trừ ma diệt ác khi tứ thập
Dương Quá đời sau cũng vinh danh
Sau tuổi bốn mươi tâm giác ngộ
Thảo mộc thạch trúc cũng là gươm
Cửu thức kiếm dụng tâm sáng tạo
Tuyệt kỹ truyền cho Phong Thanh Dương.
Vô chiêu vô kiếm thắng hữu kiếm
Tổng Quát bao hàm cả càn khôn
Trước phá Tiên,Sách,Tiễn,Khí,Chưởng
Sau hạ Kiếm,Đao với Trường Thương.
Dạo bước phiêu bồng với gió mây
Độc Cô đi kiếm kẻ ngang tay
Thế nhưng sao mãi không tìm thấy
Thôi đành Cầu Bại ở kiếp này!
19.
Mười lăm năm thân trai phiêu bạt,
Đời độc hành trôi dạt tứ phương,
Độc thay thứ cỏ đoạn trường,
Ác thay Xích Luyện máu vương mắt người!
Mặc nhân thế ai cười ai nói,
Giữa sông Phần lam khói kết tơ.
Ái tình như một giấc mơ,
Mây trôi nước chảy… ai chờ đợi ta!?

 

20.
Nhớ Cổ Mộ phương xa nơi ấy,
Ta tìm về chẳng thấy nàng đâu,
Qua thu trời tím ngắt mầu
Cô Cô hay biết ta sầu lắm thay.
Đời hiệp lữ một tay một kiếm,
Chém tan bao ác hiểm thế gian,
Tung hoành đại mạc hoang nhan,
Một thanh nhiệt kiếm trừ gian diệt tà.
21.
Khi sầu thảm lệ sa thống khát,
Khi cô đơn kiếm bạt cuồng ca…
Đêm trường tỉnh giấc Nam Kha,
Giật mình hoảng hốt mình ta đơn sầu.
Tuyết Thiên Sơn nhuốm mầu huyết lệ,
Cốc Tuyệt Tình lời thệ khắc ghi,
Tìm đâu Đông Hải Thần Ni…
Lời xưa còn đó, người đi đâu rồi!
Đỉnh Hoàng Sơn đơn côi Dương Quá,
Đoạn Trường Nhai sao há chia ly,
Một mình- sống để làm gì!
Cô Cô nàng hỡi ta đi theo nàng!
22.
Nhớ Cổ Mộ phương xa nơi ấy,
Ta tìm về chẳng thấy nàng đâu,
Qua thu trời tím ngắt mầu
Cô Cô hay biết ta sầu lắm thay.
Đời hiệp lữ một tay một kiếm,
Chém tan bao ác hiểm thế gian,
Tung hoành đại mạc hoang nhan,
Một thanh nhiệt kiếm trừ gian diệt tà.
23.
Lời vừa dứt không màng sinh tử,
Ngàn thước cao hiệp lữ quyên sinh,
Vực thẳm nhảy xuống gieo mình,
TRái tim mãi khắc bóng hình Cô Cô!
Chàng không chết, lạc vô sơn động,
Ngọc Ôn Hàn, buốt lộng phong sương.
Nào ngờ gặp lại người thương
Thần Điêu Hiệp Lữ cũng vương lệ trào.
Phút gặp gỡ ngọt ngào quá đỗi,
Buổi đoàn viên bao nỗi thương yêu.
Chuyện tình Long Nữ- Thần Điêu,
Ghi xương khắc cốt ấy điều thuỷ chung!
24.
Sự đời nước chảy mây trôi
Chính-tà vứt bỏ mặc người đa mang
Võ lâm đệ nhất chẳng màng
Nặng lòng tình cũ phũ phàng tình nay
Nhưng ta tình nghĩa bao ngày
Sao ta có thể mảy may phụ nàng?
Giờ đây dù đã muộn màng
Xung ca xin được trao nàng tiếng yêu
Biết nàng đau khổ bao điều
Ta xin bù đắp thật nhiều mà thôi
Từ nay mãi mãi không rời
Cầm tiêu hợp tấu ngạo đời ganh đua
25.
Vung gươm tung hoành trong bốn bể
Cuộc đời lãng tử chẳng cô đơn
Sống giữa phong ba đời là thế
Lang thang yên ngựa ánh trăng non.
26.
Kiếp hoa sớm nở vội chiều tàn,
Bao nhiêu hương sắc rồi cũng tan.
Duyên đến duyên đi sao vội vã?
Người đến rồi đi quá vội vàng…!
27.
Lặng im vờ như ta chẵng sầu
Lặng im nhưng lòng quá đớn đau
Im lặng để người không hay biết
Im lặng khẽ nhìn rồi đi mau…
Đi đến chân trời ta kiếm rượu
Dốc nổi lòng ta tận đấy sâu
Một chén thật lòng ta uống cạn
Một chén dối lòng ta không đau.
28.
Lang Thang Chân trời
Một chàng lãng tử
Trọn đời tìm kiếm
Bóng dáng giai nhân
29.
Sẩy chân ôm hận nghìn đời
Quay đầu nhìn lại trăm năm đã già
Vất vả hơn chục năm qua
Tất cả chỉ thấy toàn là hư vô..
30.
Ai thương tiếc cánh hoa tàn
Sớm chiều theo gió bay tràn khắp nơi
Bỗng nhiên gặp chuyện sầu đời
Một mình vò võ ngậm ngùi tiếc thương
Cứ ca cứ uống cứ quay cuồng
Dốc tình dốc chén cho buồn tan đi…
31.
Say men rượu tuy cay mà ngọt
Say men tình tuy ngọt mà cai
Rượu giết ta say,ngày mai ta tỉnh
Tình giết ta rồi bất tỉnh thiên thu
32.
Sống đời lãng tử ngạo thế gian
Chỉ thích bình minh với chiều tàn
Cao hứng ngâm nga cùng trăng khuyết
Khi buồn vẫy bút ý miên man
Lúc gặp vườn thơ thì dạo bước
Khi về thôn dã thú thanh nhàn
Nữa say nữa tỉnh cùng sương gió
Sang giàu danh vọng tựa bọt tan
33.
Anh Cô cùng sánh Lão Ngoan Ðồng,.
Bắc Cái lừng danh, Hồng Thất Công,.
Quách Tỉnh anh hùng,sao lẫm liệt,
Hoàng Dung nữ hiệp,thật oai phong,.
Ðông Tà lập trận Ðào Hoa Ðảo,
Tây Ðộc xà môn,tả đạo công,.
Nam Ðế tung hoành dương nhất chỉ,
Kim Dung thở nhẹ,ngọn trường phong.